VÀI LỜI CÙNG ÔNG TRƯƠNG TRỌNG KIÊN: CHÓ SỦA MẶC CHÓ…

LTS:

Kính Thưa quý độc giả!

Ông Trương Trọng Kiên khóa 6/69 Thủ Đức hiện cư ngụ tại thành phố Everette/WA có viết một bài viết để đả kích cá nhân ông Huỳnh Kim Anh và báo Bia Miệng,chúng tôi nhận thấy bài viết mang đầy tính tự ti mặc cảm,lý luận hầm hồ,mục đích chính là mạ lị, ngay cả tựa bài “chó sủa mặc chó” . Ông Kiên viết“.. Thú thật tôi không thích lối viết báo lá cải hạ cấp nên hầu như không đọc mấy tờ báo Góp Gió và Bia Miệng,”  . Ông Kiên không đọc thì biết tờ Bia Miệng viết gì để rồi viết chửi báo Bia Miệng đúng là hầm hồ,nói đến đây tôi nhớ câu chuyện được kể lại về trường hợp ông Nguyễn Hiến Lê(NHL) . Sau năm 1975 ông Nguyễn Hiến lê ở nhà xem cuốn sách tử vi,tên công an vào nhà thấy vậy hỏi ông Nguyễn Hiến lê “ Nè ông coi mấy thứ sách mê tín dị đoan vớ vẫn ấy làm gì thế!” Ông NHL nhìn tên công an hỏi “À! Chú đã xem cuốn sách này chưa ?”. Tên công an trả lời : “ Tôi đâu thèm xem mấy thứ đó,vớ vẫn…”. Ông NHL nói : “ Chú chưa xem mà làm sao biết là mê tín dị đoan,vớ vẫn…” Tên công an ú ớ. Ông Kiên cũng vậy, không thèm đọc BM làm sao biết BM nói gì để phê phán, đúng là thiên tài.

Ông Kiên viết “Người mệnh danh làm chính trị há không biết rằng…….… những người có cùng kẻ thù với ta là bạn ta hay sao? Thử hỏi ông Kiên , “ vc là kẻ thù của ông Kiên, vc cũng là kẻ thù của những tên cướp,như vậy ông Kiên và những tên cướp là bạn sao? Chính quan niệm như vậy nên thời đệ nhất Cộng Hòa những ai chống Đệ Nhất Cộng Hòa (kẻ thù) bỏ vào bưng tìm vc, (Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được thành lập),họ đi tìm người có kẻ thù chung với họ để làm bạn. Đó là một quan niệm quá sai nếu không nói là ngu ,hậu quả tai hại vô cùng.

Chúng tôi xin tạm dừng phần giới thiệu ở đây( BM sẽ có bài viết riêng) để kính mời quý độc giả xem bài viết dưới đây của anh Hoàng Phan,tưởng cũng cần nhắc lại, anh Hoàng Phan đã có vài ba lần viết cho BM,những bài viết của anh đã được quý độc giả của BM đánh giá cao.                                                                                                                                                    

 

CHÓ SỦA MẶC CHÓ……..

Đôi lời về bài viết của Ông Trương Trọng Kiên.

Hoàng Phan

Ngày hôm qua, 03-11-11,ông Trương trọng Kiên có gởi đến đồng môn Thủ Đức một bài viết nhan đề “ Chó sủa mậc chó…”để bênh vực hai ông Đặng Ghi và Nguyễn đồng Duy đồng thời đánh Huỳnh Kim Anh và nhóm Bia Miệng. Nay có vài lời đáp lễ.

Xin đi ngay vào đề

I HÌNH-THỨC: Đáng lý, vấn đề hình thức không nên đề cập làm gì nhưng trong bài viết của Ông Kiên đã dành một phần dài mở đầu đề phê phán về những lỗi chính tả và văn chương trong báo BM nên thiết nghĩ cũng phải có vài lời. Tôi hoàn toàn đồng ý với Ông Kiên là trong nhiều bài viết của BM chứa đầy những lỗi chính tả và văn phạm đôi khi làm người đọc cảm thấy khó chịu. Đó có lẽ do Ông Anh là ngươi Trung, nhất là người Quảng-Nam đa số không giỏi về chính tả cho lắm. Theo tôi nghĩ, chuyện đó có quan hệ gì đến Lập Trường Chính Trị của BM đâu. Ông Kiên nên biết phân biệt một tờ báo Đấu Tranh và một tờ báo văn học chứ. Một tờ báo Đấu Tranh mục đích chính là chuyên chở Tư Tưởng và Lập Trường Chính Trị của mình đến người đọc. Đành rằng khi viết càng ít lỗi thì càng tốt, nhưng không lẽ vì yếu kém về chính tả mà mình không thể viết ý kiến của mình cho người khác biết hay sao? Trong các cuộc biểu tình của Tea Party và Occupy Wall Street mà Ông thấy hàng ngày trên TV, các người biểu tình mang những biểu ngữ sai chính tả, văn phạm tùm lum thấy có nhà bình luận chính trị nào chê trách đâu? Đặng ý thì quên lời đi Ông Kiên ạ, Ông cứ lẩn quẩn với ba cái dấu hỏi dấu ngã mãi thì biết bao giờ mới hiểu được người ta nói cái gì.

Bây giờ về phần Ông. Trong bài viết Ông có bảo “Nói người thì phải nghĩ lại mình”. Điều đó tôi đồng ý. Vậy Ông thử xem lại bài viết của Ông coi. Ông là người Bắc nên ít lỗi chính tả, nhưng còn về văn phạm và ngắt câu thì sao. Quá tệ, chẵng đâu vào đâu .Chổ đáng chấm thì phẩy, chổ đáng phẩy thì chấm, đặt dấu than (!) không đúng chổ, sau dấu chấm không viết hoa v.v. và v.v. nhiều lắm, Ông chỉ cần đọc lại cho kỷ thì sẽ thấy. Cách đây 50 năm Ông đã làm văn nghị luận rồi thì những chuyện vặt như thế nầy cần gì tôi phải chỉ cụ thể cho ông, phải không Ông Kiên hay chữ ?

Tôi không muốn theo gương Ông cứ lẩn quẩn vào những chuyện trẻ con nầy nhiều. Xin đi vào phần thứ hai nhé.

II.  NỘI DUNG. Xin được nói thẳng, đây là bài viết dưới trung bình quá xa, quá tệ, lý luận lủng củng, một lời sai một lời, một câu bậy một câu, chính mình tự mâu thuẫn với mình. Đã vậy mà còn đạo đức giả nữa. Phần nầy thì phải chứng minh nhé. Nhiều lắm, chỉ lấy vài ba điểm thôi:

  1. Xin trích lời trong bài viết của Ông:…”, thế nhưng Huỳnh Kim Anh và nhóm chống cộng quá khích kêu gọi mọi người không mua thực phẩm và hàng hóa của chợ VietWah và tổ chức tiệc tùng tại nhà hàng Tea Palace vì Huỳnh Kim Anh và nhóm quá khích tuyên bố là Ông Trần Đức làm ăn, mua bán sản phẩm từ Việt Nam và Trung Cộng, “

Và:…” Cần phải nói rõ thêm cho Huỳnh Kim Anh và đám chống cộng dỏm biết là những gì có trong bữa cơm gia đình của các ông,..”

Tôi xin phân tích về những chữ Ông dùng mà tôi mạn phép gạch dưới hàng. Đó là hai chữ “ quá khích” và “dỏm”

Tôi không có quyển tự điển tiếng Việt trong tay nhưng có lẽ Ông và tôi đều đồng ý rằng khi Ông nói một người chống cộng quá khích tức là đầu tiên Ông phải công nhận người đó là một người chống cộng, nhưng phương pháp chống cống của họ quá trớn, cực đoan, không dè dặt mà theo Ông có thể có hại hơn là có lợi ( theo Ông) v.v và v.v. Nhưng điều quan trọng là Ông không nghi ngờ gì cả về lập trường chống cộng của họ. Đúng không?

Về chữ “dỏm” có nghĩa là giả mạo, không thật. Một người chống cộng dỏm là một người không chống cộng, đôi khi chính họ là cộng sản nữa, mà làm ra vẻ chống cộng

Như vậy, một người chống cộng quá khích không thể nào lại là một người chống công dỏm được phải không Ông Kiên, một người làm văn nghị luận được 16/20?

Phần trên ông nói Huỳnh Kim Anh là chống cộng quá khích thì cũng chính Ông phần dưới thì bảo HKA chống cộng dỏm. Thế lầy nà thế lào đây Ông Kiên” nghị nuận”

Trong thư gởi Đặng Ghi, HKA chỉ dùng hai chữ bất chánh và bất chính mà ông cũng đồng ý là nghĩa giống nhau, chỉ vì HKA khi thì dùng chánh khi thì dùng chính mà ông đã bắt bẻ và coi thường HKA rồi. Còn Ông, khi thì Ông nói HKA chống cộng quá khích khi thì bảo HKA chống cộng dỏm thì ai bất bẻ Ông đây? Đúng là cái xà trong mắt mình thì không thấy mà lo nhìn cái gai trong mắt người khác. Tôi lại phải dùng lời Ông viết nói người thì phải nghĩ lại mình” rồi.

2. Xin trích lời Ông:” Người mệnh danh “làm chính trị” há không biết rằng Những Người Cùng Chiến Tuyến Với Ta Là Chiến Hữu Với Ta hoặc Những Người Có Cùng Kẻ Thù Với Ta Là Bạn Ta hay sao?Đây chính là tử huyệt của Ông. May mắn thay tôi gặp một người làm văn nghị luận có điểm 16/20 . Vậy tôi xin nghị luận vài dòng với Ông nhé.

Giả sử rằng tôi đồng ý với câu trên của Ông, chỉ giả sử thôi nhé, thì tôi sẽ lý luận như thế nầy:

a. Ông, Đặng Ghi và Nguyễn đồng Duy đều đồng ý rằng HKA là kẻ chống cộng quá khích, từ đó suy ra HKA là kẻ thù với Cộng Sản.

b.Nếu Ông, Đặng Ghi và Nguyễn đồng Duy cũng là kẻ thù của Cộng Sản thì Ông, Đặng Ghi, Nguyễn đồng Duy và HKA là bạn.

c.Nếu Ông, Đặng Ghi, Nguyễn đồng Duy và HKA là bạn thì không bao giờ khai trừ nhau.

d.Nhưng thực tế, Đặng ghi và Nguyễn đồng Duy khai trừ HKA

e.Như vậy, họ không phải là bạn mà là kẻ thù.

f.Kẻ thù của HKA là cộng sản…..

Đến đây thì Ông hiểu chưa hởi Ông Kiên “nghị nuận”.

Ông Kiên ạ, Tôi biết Ông ra cứu bồ trong khi Đăng Ghi đang lúng túng vì lá thơ vừa rồi của HKA. Nhưng trước khi cứu người chết đuối mình phải biết bơi Ông ạ. Cở như Ông mà đi cứu người coi chừng chết chìm cả đám.

3.Lại cũng là lời Ông “Thách thức mở cuộc đối thoại giữa 2 nhóm để đồng môn, đồng hương hoặc các cơ quan truyền thông chứng kiến đúng sai thiết tưởng là việc không cần thiết, nếu không muốn nói là quá thừa. Tại sao vậy? Câu trả lời đã có sẵn chỉ cần một chút nhận thức cũng có thể thấy ngay.” .Thú thật với Ông tôi không thể nào nín cười khi đọc câu nầy của Ông.Nó làm tôi nhớ lại sau năm 75 đồng bào miền Nam ngơ ngẩn với lối nói chuyện của bọn cán bộ CS. Tôi nhắc lại vài câu tiêu biểu để Ông có nín cười được không nhé:

Ngày nay yêu nước phải gắn liền với yêu CNXH. Tại sao vậy? Chuyện đó đã rõ, chỉ cần có nhận thức đúng sẽ thấy ngay” hoặc là “ CNXH nhất định thắng, CNTB nhất định thua. Tại sao vậy? Chuyện đó đã rõ, chỉ cần có nhận thức đúng sẽ thấy ngay” v.v. và v.v.Ông có nhịn cười được không Ông Kiên?

4.Thêm một câu của Ông nữa thôi nhé.” Nhắc lại Đám Tang Cụ Thân Sinh, nhớ lại những lời Cụ dạy cách làm người, những câu nói của Cụ như in trong tâm trí, nghĩ đến là như thấy Cụ đang ở trước mặt! một lần mình cãi nhau với một đứa trẻ nhỏ tuổi hơn, Cụ dạy “con cãi nhau với nó té ra con cũng như nó à!” lần khác mình cãi nhau nữa, lần này tệ hại hơn cãi cọ với 1 người ăn mày, cụ nghiêm khắc hơn dạy bảo “con cãi nhau với người ăn mày, té ra con cũng như người ăn mày sao!” Anh Ghi ơi, Anh Duy ơi, các Đồng Môn ơi, Bố tôi dạy vậy có đúng không các anh?”

Đọc đoạn nầy của Ông, Trươc hết xin gởi lời chia buồn muộn màng đến Ông, Cầu chúc linh hồn cụ Ông được hưởng đầy ân phước. Sau nữa xin ca ngợi lòng hiếu thảo của Ông. Cuối cùng xin bội phục tinh thần nghĩa hiệp của Ông, vì cứu bạn mà Ông không nề đem cả thân sinh quá cố của mình vào việc. Khi Ông đem lời của CụThân Sinh ra hỏi đúng hay sai thì sẽ có người cho rằng đúng nhưng cũng có kẻ cho rằng sai. Tự nhiên Ông kéo Cụ vào vòng tục lụy rồi vậy. Nhưng xin thành thật vô phép được có ý kiến rằng cụ Thân sinh của Ông đã dạy Ông hoàn toàn sai. Tại sao vậy ? Nầy nhé, Đứa nhỏ và người ăn mày mà Ông cãi nhau đâu có phải là phường trộm cắp hay đá cá lăn dưa gì mà Cụ Ông lại khinh miệt họ như vậy. Họ chỉ ít tuôỉ hơn Ông hoặc bất hạnh hơn Ông thôi. Tôi kể Ông nghe vài câu chuyện nhé:

  • Ông Khổng phu Tử một hôm ngồi xe đi qua một đoạn đường, thấy có một đứa bé,( hình như là Hạng Thác, nếu tôi nhớ không lầm,)đang đắp đất thành một bức thành chắn ngang đường đi. Khổng Tử dừng xe bảo Hạng Thác tránh đường. Cậu bé Hạng Thác trả lời:

_ Xưa nay xe tránh thành chứ làm gì có chuyện thành phải tránh xe. Khổng Tử thấy đứa bé ăn nói ngộ bèn hỏi tiếp:

_ Cháu con ai, biết đánh cờ không? Đánh với ta một ván cờ. Hạng Thác trả lời:

_ Vua mê cờ thì bỏ bê việc nước, Tướng mê cờ thì bỏ bê việc quân,Thần tử mê cờ thì bỏ bê việc triều chính, Đến như kẻ thất phu mê cờ thì bỏ bê việc đồng áng. Tôi tuy tuổi còn nhỏ nhưng còn kinh sử phải dồi mài để mai nầy giúp nước, còn mẹ già phải phụng dưỡng, thì giờ đâu mà đánh cờ với ông. Đến đây Khổng Tử không còn coi thường được nữa, xuống xe nói với Hạng Thác rằng:

_ Ta là Khổng Khâu đây, Cháu có muốn theo ta học đạo không? Hạng Thác trả lời:

_ Nếu tôi hỏi ông ba câu ông trả lời được thì tôi bái ông làm thầy:

_ Hỏi đi.

_ Trên trời có bao nhiêu vì sao?

_ Đạo của ta là đạo của thiên hạ, Ta không nghĩ đến chuyện trên trời.

_ Vậy thiên hạ nầy có bao nhiêu nóc nhà?

_ Đạo của ta lấy tu thân làm trọng, chỉ lo chuyện trước mắt còn chuyện xa vời, sau khi tu thân xong tự khắc biết..

_Vậy trước mắt ông có bao nhiêu lông mi? Nghe xong Khổng

Tử than rằng:

_ Ta quả không đáng làm thầy ngươi. Hậu Sanh Khả Úy.

Tôi cho Ông một link để Ông mở xem, coi thử Ông có xứng cải với em bé 12 tuổi nầy không nhé:. Em bé người Canada nầy đã bằng một bài diễn văn dài 6 phút vạch trần những tội lỗi của thế hệ cha chú mà cả hội trường toàn tai to mặt lớn ngồi im phăn phắt, đực mặt ra mà nghe.. Chắc với Ông thì họ không thèm cải với em bé nầy chứ gì?

http://pub.vn/forum/showthread.php/1605-Co-Be-12-Tuoi-Khien-Ca-The-Gioi-Phai-Im-Lang-Trong-6-Phut-

Ông hold control và click vào link nhé.

Đó là chuyện về Khổng Phu Tử và một đứa con nít. Còn về chuyện người ăn mày thì nhiều lắm. Đơn cử một thiên tài của nhân loại là Charlie Chaplin thuở nhỏ đã có lần phải đi ăn xin trên đường phố London đấy Ông ạ.

Qua vài câu chuyện trên Ông thấy lời dạy cùa cụ thân sinh Ông thế nào? Tại sao cụ lại gieo vào đầu óc của Ông một tư tưởng hợm hỉnh ,khinh miêt kẻ nhỏ tuổi và người bất hạnh vậy Ông? Để đến nỗi tận bây giờ, già đầu rồi Ông vẫn còn lấy đó làm khuôn vàng thước ngọc. Khổ cho thân Ông !

Nếu ai cũng như Ông, coi thế hệ đi trước là kim chỉ nam thì xã hội làm gì được văn minh như bây giờ.

Để kết luận, Tôi cũng muốn như Ông, tìm một đầu đề cho bài viết nầy nhưng tìm hoài không thấy có đầu đề nào thích hợp hơn là đầu đề của Ông. Thôi thì “ của cesar hảy trả lại cho cesar” vậy.

04-11-2011

HOÀNG PHAN

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: